Về mặt sinh học, amygdala (trung tâm phát hiện nguy hiểm) trở nên nhạy cảm hơn. Trục HPA liên tục sẵn sàng kích hoạt, khiến cortisol dễ tăng đột ngột. Trong khi đó, vùng vỏ não lý trí không kịp “can thiệp” để làm dịu phản ứng.

SANG CHẤN TÂM LÝ (TRAUMA): Khi Cơ Thể Luôn Nhớ Những Điều Mà Tâm Trí Muốn Quên
Có những chuyện trong đời, bạn nghĩ rằng mình đã vượt qua.
Bạn không còn kể lại. Không còn nhắc đến. Thậm chí, bạn có thể nói rằng: “chuyện đó qua rồi”.
Nhưng chỉ cần một tình huống rất nhỏ – một câu nói, một ánh mắt, một hoàn cảnh quen thuộc… cơ thể bạn phản ứng ngay lập tức !
Tim đập nhanh hơn.
Ngực hơi thắt lại.
Hơi thở trở nên nông.
Một cảm giác đặc thù (có thể là sợ/ bất an/ lạnh gáy/ bồn chồn…) dâng lên… dù bạn không kịp hiểu vì sao.
Đó là lúc bạn nhận ra: có những thứ bạn quên bằng lý trí, nhưng cơ thể thì không.
Đây chính là bản chất của sang chấn tâm lý!
Sang chấn tâm lý là một dạng dấu ấn sinh học được lưu trong hệ thần kinh
Tôi đã từng trải nghiệm cảm giác sang chấn tâm lý qua cơ thể của mình mỗi khi da rợn hết lông, người run nhẹ và cảm thấy lạnh khi có một làn gió thổi qua hoặc trời chuyển lạnh hơn một chút sau khi trở về từ cái lạnh băng giá âm mấy chục độ C ở đỉnh núi tuyết Himalaya tận sau 2 năm trở về. Tức là cơ thể của tôi nhạy cảm trước cái lạnh sau khi trở về, dù không quá lạnh nó vẫn phản ứng như thể sắp nguy hiểm và cần được che chắn lại.
Trauma là thế ! Nó không nằm ở việc “bạn đã trải qua điều gì”, mà nằm ở việc hệ thần kinh của bạn đã bị ghi dấu như thế nào bởi trải nghiệm đó.
Trong tâm lý học lâm sàng hiện đại, sang chấn không còn được hiểu đơn thuần là ký ức. Nó là một dạng dấu ấn sinh học được lưu giữ trong hệ thần kinh.
Khi một sự kiện quá mạnh xảy ra – đặc biệt là những tình huống mà bạn không có khả năng kiểm soát hoặc thoát ra, hệ thần kinh chuyển sang trạng thái sinh tồn cực đoan: chiến đấu, bỏ chạy, hoặc đóng băng.
Nếu phản ứng này không được “hoàn tất” một cách tự nhiên, nó sẽ bị giữ lại trong cơ thể như một trạng thái chưa kết thúc.
Đó là lý do vì sao, nhiều năm sau, dù sự kiện đã qua, cơ thể vẫn phản ứng như thể nó đang xảy ra ở hiện tại.
Cơ thể phản ứng trước.
Lý trí đến sau.
Một điểm rất đặc trưng ở người có sang chấn là họ thường không sống hoàn toàn trong hiện tại. Họ sống trong một trạng thái cảnh giác nền.
Không phải lúc nào cũng lo lắng rõ ràng. Nhưng luôn có một phần bên trong “không thả lỏng hoàn toàn”.
Hơi thở thường nông.
Cơ thể dễ căng.
Khó thư giãn sâu.
Và đặc biệt là khó cảm thấy “an toàn” một cách trọn vẹn.
Điều đáng nói là: rất nhiều người không nhận ra mình đang mang sang chấn. Họ chỉ thấy mình “nhạy cảm hơn”, “dễ bị ảnh hưởng hơn”, hoặc “khó kiểm soát cảm xúc trong một số tình huống”.
Nếu trạng thái này kéo dài, các hệ luỵ sẽ dần xuất hiện:
-
- Rối loạn lo âu hoặc các cơn hoảng loạn.
- Mất ngủ hoặc giấc ngủ không sâu.
- Tránh né một số tình huống mà không hiểu rõ lý do.
- Khó xây dựng hoặc duy trì các mối quan hệ sâu sắc.
- Và về lâu dài, ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thần kinh – nội tiết – miễn dịch.
Điểm quan trọng cần nói thẳng là: bạn không thể “nghĩ cho qua” sang chấn. Bởi vì sang chấn không nằm ở suy nghĩ. Nó nằm ở cơ thể.
Đây là lý do vì sao nhiều phương pháp chỉ làm việc với nhận thức (talk therapy) đôi khi không đủ, nếu không kết hợp với các phương pháp giúp cơ thể giải phóng trạng thái bị giữ lại.
HAAMA BREATH LÀM ĐƯỢC GÌ?
Haama Breath, trong bối cảnh này, không phải là một kỹ thuật thư giãn đơn thuần.
Nó là một cách để tác động trực tiếp vào hệ thần kinh – nơi sang chấn đang được lưu giữ.
Thứ nhất, thông qua nhịp thở sâu và có lực, kết hợp với sự co – giãn của cơ bụng và toàn thân, cơ thể bắt đầu giải phóng những căng thẳng bị “kẹt lại”. Đây là một dạng hoàn tất phản ứng sinh học mà trước đó chưa được hoàn thành.
Thứ hai, âm thanh trong hơi thở tạo ra một dạng rung động giúp điều hoà hệ limbic – vùng não liên quan đến cảm xúc và ký ức. Điều này giúp giảm cường độ phản ứng khi ký ức hoặc kích thích xuất hiện.
Thứ ba, chu kỳ lặp lại của hơi thở tạo ra cảm giác kiểm soát và an toàn – điều mà người từng trải qua sang chấn thường bị thiếu hụt.
Và quan trọng hơn cả, dữ liệu nghiên cứu cho thấy sau 20 vòng thực hành, cortisol giảm từ 8,96 xuống 5,81 µg/dL, đồng thời nhịp tim và huyết áp đều giảm.
Điều này có ý nghĩa rất lớn: hệ thần kinh không còn bị “kẹt” trong trạng thái cảnh giác, mà bắt đầu học lại cảm giác an toàn.
Ở dài hạn, khi thực hành đều đặn, cơ thể dần giảm phản ứng quá mức, tăng khả năng hiện diện trong hiện tại, và không còn bị kéo ngược về những phản ứng cũ.
Trong trị liệu sang chấn, đây được xem là một bước rất quan trọng: không phải là xoá ký ức, mà là giúp cơ thể không còn phản ứng như trước với ký ức đó.
Âm thanh trong hơi thở Haama tạo ra một dạng rung động giúp điều hoà hệ limbic – vùng não liên quan đến cảm xúc và ký ức làm giảm cường độ phản ứng khi ký ức hoặc kích thích xuất hiện.
Với những ai từng trải qua những điều khó nói, điều họ cần không phải là quên. Mà là được trở lại trạng thái mà cơ thể cảm thấy an toàn. Và khi cơ thể tìm lại được trạng thái đó, quá khứ sẽ không còn điều khiển hiện tại nữa.

VI